Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

Ngày nóng và thể dục

Sắp hết tháng 6 rồi..cứ ngoảnh đi ngoảnh lại là đã hết 1 tháng nữa....hết hè rồi thu sang...nhưng để chờ mùa thu thì sẽ là sự chịu đựng những ngày hè oi ả, có ngày mất điện, có ngày trời mưa....nhiều thứ để nhìn, để quan tâm, để phàn nàn mỗi ngày..

Mấy ngày nay cứ độ xem xong phim Tây Du Ký, khi nhìn trời đã ngả cái màu cam, khi cái oi ả vẫn thổi lên qua lớp đất ..2 mẹ con lại rủ nhau đi bộ.. .hè này cái mong muốn rất nhớn và luôn thường trực trong tâm trí mình là làm sao giảm đi 3 cm cái vòng bụng bánh mỳ của mình....mà cái mỡ đó-nó mà biết đường đắp lên phía trên cái bụng tý nữa thì..tốt quá..3cm nữa là đẹp :">....=)) (chẹp chẹp..đấy, chỗ thữa chỗ thiếu chỉ 3 là đủ...thế mà lại thật khó khăn, vất vả để đạt đc :D ).... 

 Lại lạc chủ đề rồi....đi bộ tầm chiều khoảng 1 tiếng thôi là đã mệt rồi, mồ hôi cứ gọi là túa ra... đi chỗ đoạn đg có gió thì ui chao sướng..cứ nhưng mà cũng đoạn đg ấy mà đi ngược lại thì...nóng ghê....đi diết rồi quen..rồi có hôm nóng quá nghỉ ở nhà thì lại  thấy nhơ nhớ :))

Nói chung nóng giấy nẩy lên là thế mà vẫn thầm nghĩ có hè thì mới chăm tập thể dục..chứ đông sang đến cái khoản tắm thôi mà cũng đại ngại rồi chứ nói gì vác mặt đi rèn luyện thân thể :D....thôi cứ giữ gìn tinh thần tập thể dục nào..rồi xem có giảm đc gờ-ram mỡ nào ko chứ mình thấy đi ác thì về ăn cũng ác :)) chít thật đấy!

Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010

...Mưa...

Cơn mưa-niềm mong mỏi của cả tuần nay đang rơi 1 cách ngọt ngào ngoài kia! :">..cảm giác như ng yêu sau chuyến hành trình xa nhà đã trở về với mình..muốn ôm nhưng lại lo mai hắt xì hơi ra đấy thì...:">....cảm giác giờ thật nhẹ nhàng, thật thoải mái...ui, mát mà nên tâm hồn lại được phiêu du với gió :D.
 Mới hôm qua thôi vẫn còn là 1 ngày trong chuỗi những ngày đầy đau khổ, mệt mỏi vì anh gió mát còn chưa về bên mình. Nhớ lại cái đêm kinh hoàng..cái đêm điện chỉ còn 1 pha , 1 bóng đèn bật lên sáng đủ để đc gọi đúng nghĩa là đèn mờ T.T..điện ko đủ đô để quay quạt.  Ôi muỗi, nóng, ngột ngạt và đêm trằn trọc vì lo "sự người"...làm mình đếch ngủ được!....Nhìn đồng hồ đã 3h khuya, cả nhà 4 người, mặt ai cũng uể oải và nhễ nhại mồ hôi, Bố thì a lê hấp cái áo 3 lỗ để trần quả bụng mà đc mẹ xác nhận là giống bụng mẹ khi được 8 tháng 15 ngày  =)), thằng ku thì cũng chả kém, cả người bao phủ màu nâu Sô cô la bóng loáng bởi sự kết hợp giữa  mồ hôi và chất dầu tự nhiên  =))..còn mình và mẹ ư :"> nếu đc cởi trần như thế thì tốt quá!
 Thấy nhà nhà đã bật máy nổ ầm ầm từ lâu, nhà mình sau những tiếng chịu đựng giờ cũng hừng hực khí thế dùng máy nổ thôi...ko chịu đc nữa rồi. Có máy nổ nghĩa là có điện, có điện nghĩa là quạt sẽ quay, sẽ mát và tất sẽ ngủ được. Giấc ngủ 4 tiếng chẳng thỏa mãn đc mình T.T, sáng dậy tình cảnh vẫn vậy, máy nổ tắt để còn nghỉ ngơi, giờ là quạt tay và gió trời hiếm hoi....
Giờ khi đang mát hết cả người, nghĩ lại thấy đúng là có khổ mới biết cái sướng nó quý thế nào! Tận hưởng thôi! May sẽ là 1 tuần mới! ^ ^
CN 20/6/2010

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

FB!

Sáng nay ở nhà... sướng khi ko phải ra đường  dù trong nhà cũng 33-34 độ (Còn tốt chán cái nóng như thiêu ngoài đường!)....các quạt cứ gọi là hoạt động hết công suất! :))
Ngồi tìm xem các cao thủ đã mò đc cách nào vào App của Fb chưa, quả là thời buổi thông tin..đã có cách nhưng mình thấy cũng hơi hơi rườm rà 1 tý nhưng thôi vào đc là tốt rồi...đã kịp thu hoạch kịp các trái cây..nhìn chúng nằm im dưới gần 50 chục gốc cây mà nghĩ để mấy hôm nữa chúng thối đi thì đúng là: lại thua lỗ :D..nhưng có vẻ game chạy ko đc nuột..bị mất khung hình T.T . Đấy đi theo con đg ko chính thống là thế đấy!

Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010

Nỗi ám ảnh!

Chắc chắn mấy ngày qua nối ám ảnh lớn nhất luôn phải là Nắng nóng + Lũ muỗi... T.T Hôm nay thì thêm Mất điện (nhưng may mắn là đã có điện- ko thì thánh! mới ngồi than vãn như thế này )...À mà quên khuấy mất cái vụ bất thình lình mới xảy ra từ chiều hôm qua.
Chiều muộn lên mạng như thường  ngày, vào FB như mọi hôm..nhưng lạ thay trang load mãi mà ko vô đc..đc 1 lúc thì thông báo ko vào đc Fb 0.O! 
Ôi zồi ôi! sao lại thế này...đang lo hay mạng nhà mình lại sao rồi, mới hôm kia gọi điện cho nhà mạng hỏi cái vụ Sao đèn báo ADSL nhấp nháy- đã ukie xong giờ lại đến cái vụ này. 
Bắt đầu bư-ca-mi rồi, ngồi thử tái thử hồi mà vẫn ko đc....mình đã hơi nghi nghi có khi Fb lại bị chặn 1 lần nữa vì các trang khác vẫn vào được ngon ơ cả nội lẫn ngoại. 
Haizzz, ngán ngẩm vẫn mong điều đó ko phải vậy, nên vẫn hi vọng hôm nay lên sẽ vào đc.
***
Chiều... lên mạng..vào FB...vẫn ko đc..vẫn là Loading...và rồi Xịt :(...thế là đã 70%...lên Gu-Gồ sớt xem có tình hình lạ gì xảy ra ko và kết quả....100% ông mạng nhà mình đã mở chiến dịch chặn Fb típ T^T..
Chán như con gián vớ phải miếng thịt thối! 
Thế là cái cách OpenDNS đã cho vào dĩ vãng..lại loay hoay tìm cách mới để vào đc....
Và.....đã tìm ra..đã vui hớn hở vào đc trang Fb của mình....đã đăng đc cái câu Status đầy tâm trạng của mình...đã kịp chúc mừng sinh nhật em Koizzzz nhà mình...thế thôi 0_0...chẳng vào đc bất kỳ cái App nào của Fb...điều đó có nghĩa là : rau nhà mình....gà nhà mình...bò nhà mình....vân vân và vân vân những thứ khác sẽ chỉ để đấy để ...ngắm......chán toàn tập! Giờ thì ngồi đánh những dòng chữ này để vơi đc tý tẹo nào thì vơi..để tý ăn cơm cho nó ngon cái miệng....
Thôi thì đành ngồi yên bất động chờ các cao thủ ngâm cứu và đưa ra những phương án để vào FB  1 cách ngon nhất vậy....T.T
***
Một cái ám ảnh nữa..dai dẳng mấy tháng nay rồi chưa chịu dứt: Trái tim bị rạn của mình!
Đôi khi những quyết định dứt khoát nhất lại đến vào những thời điểm lạ đời và tầm thường nhất (hết từ!)....Có vẻ họ cũng ác độc một cách ngây thơ giống mình! Thôi thì cái nắng nóng cộng lũ muối bọ-shit cộng mấy cái bực mình xảy ra mấy ngày qua đã làm mình đủ dứt khoát để thôi không còn nghĩ ngợi gì nữa..."Đừng bao giờ thôi ngừng hi vọng" ư?! Đó là câu nói của mình khi 1 lúc mình nghĩ đến họ- Giờ mình từ bỏ ư?! Có phải mẫu thuẫn quá ko? Ko, mình thấy bình thường...sẽ vẫn hi vọng sẽ vẫn chờ 1 cơ hội..nhưng sẽ là 1 hy vọng mới 1 cơ hội mới...Họ đã tìm thấy hạnh phúc của họ mình chẳng dại gì ngồi chết dí nơi đây mà ko làm 1 điều gì để chính mình trở nên tốt đẹp hơn cái mình cũ kỹ. Đấy! lại 1 quyết tâm nữa đấy! ^ ^ Đau ruột với chính mình quá!









Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

Chỉ em và chiếc bình pha lê biết

Em chẳng biết vì sao em yêu anh
Dù bao năm chiếc bình hoa của em không có hoa hồng anh đến cắm
Dù những lần chúng ta gặp gỡ
Tính bằng tháng năm

Em chẳng biết vì sao em yêu anh
Dù chỉ có bông hoa cất từ nước mắt
Nở lòng em hai chữ vô tình

Rồi đôi khi một mình hong tóc
Em thương chiếc bình hoa của em
Chiếc bình pha lê
Gìn giữ nó khó khăn như giữ gìn hạnh phúc
Nếu rớt xuống nó sẽ vỡ thành trăm giọt nước mắt
Giọt buồn đau, giọt kiêu hãnh, giọt hiến dâng
Nhưng đơn độc làm sao

Để rồi sau cơn đau
Chiếc bình nhẫn nại nở đóa hoa màu tuyệt vọng
Em đã tưới hoa bằng nước mắt của em
Điều đó chỉ mình em và chiếc bình pha lê biết
***

-Bình Nguyên Trang -