*** 2010 ***
Khoảng trời màu xanh
6 năm trước
Sắp cuối tháng 12 , cái rét vẫn rét hoài như vậy....chỉ mới đầu tháng vẫn còn suy nghĩ năm nay có khi ko phải mặc xù xù mấy lớp áo rét...giờ đang hắt xì hơi vì lạnh đây. Viết gì nhỉ...thấy 1 tháng trôi qua vẫn bình bình như vậy (có khi đây lại là một điều tốt, vì bình bình có nghĩa là ko có điều gì gọi là xấu hay chấn động xảy ra...)...à mà có đó là 1 em mèo của mình đã bỏ nhà đi theo zai mất rồi T.T (Cứ nghĩ vậy cho an lòng....), giờ bên mình còn 2 em: 1 Quan Công và 1 Hoàng Tử ;))...thôi thì chỉ 2 em ấy thôi cũng đã đủ cho 1 ngày xả năng lượng qua đằng miệng( 2 tên giặc ấy 1 ngày ko đuổi bắt nhau, đấu vật với nhau, hò hét trèo leo thì ko phải chúng...), thêm nhiệt cho mùa đông (ôm ấm nhắm chỉ tội...NẶNG T.T-2 tên cùng nhảy lên ngồi thì biết rùi đấy) và thêm âm thanh cho căn nhà vắng 2 người (có đứa để gào thét, mắng mỏ và nựng mà :)) )....
They tend to chase after their shadow.
They will remember them from a single moment.
From the paths they've walked together,
From parks where they've laughed together,
From the street corners where they would meet,
And from those memories, they would tear up.
That is never something to be embarrassed about.
And there is no reason to force yourself to forget .
When you have a feeling you cannot forget,
I think it just shows how much you truly loved that person.
And until that feeling turns into a precious memory,
Even if being true to your feelings,
May be painful, I think it's a really important thing.
By Yoshi