Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

Thinking of Y


Nobody can go back and start a new beginning. But anyone can start today and make a new ending
-- Maria Robinson --
Kết thúc game Enlightenus là 1 câu nói của Maria Robinson: Không ai có thể quay trở lại (quá khứ ) và bắt đầu 1 sự khởi đầu mới. Nhưng bất kỳ ai cũng có thể bắt đầu ngày hôm nay và tạo lên 1 kết thúc mới. (Quả thực lần đầu được biết đến tên bà, có thể đoán là 1 nhà văn- vì game liên quan đến nhiều tác phẩm văn học...ngoài ra ko gì hơn. Gõ tên Maria Robinson trên Google, mới thấy câu nói này của bà thật nổi tiếng)....
Đọc câu nói ấy.. mình nhớ lại câu chuyện đã thuộc về quá khứ được hơn 10 tháng  (đúng là có đếm mới thấy nhanh)....Câu chuyện muôn thuở của trái tim Thiếu nữ bắt đầu đập liên hồi vì tình yêu chứ ko phải đơn thuần chỉ là làm nhiệm vụ bơm máu ....
Nhưng có lẽ trái tim đó vẫn nên rèn luyện nhiều hơn, vẫn nên chú trọng đến nhiệm vụ cao cả là duy trì sự sống hơn là cứ phập pha phập phồng vì 1 mối tình ấy (-__-! ) Bởi khi kết thúc là sự đau nhói trong tim, là nước mắt, là những cảm xúc trái chiều đan xen làm khối óc mụ mị, làm con người ta ko còn đủ lý trí để biết làm gì là đúng, sai, là điểm dừng, là kết thúc....
Mình cứ mải đi theo cảm xúc, mải theo những gì lúc ấy cho là đúng..để cố.. như giữ lại chút gì đó an tâm trong lòng.... nhưng trách anh lạnh lùng, vô tâm và độc ác... đã làm biến mất tất thẩy những gì gọi là niềm hi vọng trong mình lúc ấy....
Hiện tại..nên thầm cảm ơn anh chăng...vì nếu lúc đó anh trả lời...có khi mình lại khóc òa và yếu đuối. Đôi lúc những suy nghĩ tiêu cực lại làm con người ta thoát khỏi sự u mê, bừng tỉnh và dứt khoát....Mình đã dừng lại..dừng để biết mình đứng nơi đâu, nên làm gì và đi về hướng nào....
....Đến bây giờ, chuyện của ngày hôm qua vẫn còn hiện hữu ở thì hiện tại...nhưng cách nhìn của mình đã thay đổi phần nào...không còn cảm giác tiêu cực nữa... Lúc đau khổ, chỉ thầm muốn được quay lại, xóa đi chính bản thân mình -kẻ đã làm những việc mà bản thân cho là ngốc nghếch, nông nổi ấy- xóa đi những câu nói, những dòng chữ....tất tất cả... không chừa 1 thứ gì kể cả cái trái tim đã biết yêu kia.... Nghe có vẻ kinh nhỉ, biết làm gì đây vì lúc đó mình  nghĩ rằng đã mất hết cả 2 : tình bạn bao năm và tình yêu mới chỉ là điểm khởi đầu...
Bắt đầu lại với hướng đi mới...giờ đây..mình tạm hài lòng với nó. Không còn cái suy nghĩ : muốn có cỗ máy thời gian của Doremon để về quá khứ nữa...giờ chỉ muốn bắt đầu...như khi chúng ta biết nhau là bạn....Có lẽ khó nhưng hãy cứ tin...vì với những gì  đã trải qua, đã gắn bó..chẳng nhẽ mình không tìm về được 1 trong 2 thứ quý giá nhất hay sao?!!

Nghĩ về anh..về người bạn bao năm..về người con trai đầu tiên mình yêu..về người cũng biết bản thân mình là tên Ngốc ấy(;)) )...rồi thấy quý biết bao những kỷ niệm  chúng ta đã có.....Mừng sinh nhật anh!!!

2 nhận xét:

  1. "Câu chuyện muôn thuở của trái tim thiếu nữ bắt đầu đập liên hồi vì tình yêu chứ ko phải đơn thuần chỉ là làm nhiệm vụ bơm máu" Khi nào thì trái tim e có nhiệm vụ khác ngoài nhiệm vụ bơm máu nhỉ? :)

    Trả lờiXóa
  2. Em yên tâm đi :q chắc chắn ko sớm thì muộn!

    Trả lờiXóa