Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010

Nỗi buồn biết tỏ cùng ai....Và Lời hứa với bản thân

Mình đang ngồi đọc lại cái entry Cuộc sống-Hạnh phúc-Bình yên khi lòng đang hỏi Hạnh phúc ở đâu? Bình yên ở đâu?

"..Hãy chấp nhận sự ra đi đó như một điều hiển nhiên phải có. Không có gì ở lại với ta mãi mãi..."

Biết là vậy và để hành động lại là 1 chuyện khác...Đúng là chẳng có gì tự nhiên mà có cả...tất cả đều phải học và trải nghiệm mà nên...kể cả cái gọi là Sự từ bỏ....
Dạo gần đây mình lại lâm vào trạng thái hoang mang rồi thở dài như sắp thành thói quen rồi...Buồn quá..thực sự rất buồn....cảm giác như bị bỏ rơi lại nơi hoang đảo vậy..có gọi cũng ko ai thưa, kêu cứu cũng ko có 1 bàn tay đưa ra giúp...Có lúc đã tự hỏi: Mình đã làm gì sai để đến nỗi có cảm giác này?!!!

"Cuộc sống giống như quả bóng nảy, những gì ta làm, những gì ta nghĩ đều được cuộc sống phản ứng lại như thế. Hạnh phúc không phải là những thứ mất đi trong quá khứ, không phải là những kỳ vọng trong tương lai, mà là những cảm xúc hiện hữu trong ta ở thời điểm hiện tại. Hãy sống trọn vẹn từng ngày, từng ngày, chúng ta sẽ có niềm hạnh phúc trọn vẹn.
"
Mình chưa sống trọn vẹn 1 ngày.....có lẽ 1 nửa của 1 nửa trọn vẹn......Đã dừng lại quá buồn để mang và tích tụ nhiều sầu muộn cho đến tận giờ....Vẫn cứ vui vẻ, cười nói với những điều vui, sự hài hước..nhưng tr sâu thẳm ...1 góc tối của bản thân vẫn hiện hữu sự Cô đơn, trống trải, sự buồn đau mà nước mắt-đôi khi lại là thứ xa xỉ- chưa thể lăn dài...
Tối nay có lúc đã trực khóc...vậy mà có đc đâu....Mình nghĩ..có lẽ lúc nào đó..nên cố gắng mua bằng được Nước mắt...mua 1 lần thật nhiều vào....sau đó có khi mình sẽ tìm ra được lối đi qua những ngày buồn chán này....
Mình vẫn đang cố gắng làm mới lại bản thân..bước đầu tiên để thực hiện được điều đó là Giữ được lời hứa với bản thân mình và biết yêu mình hơn nữa....Cái gì đầu tiên cũng thật khó khăn...nhưng cứ hãy cố gắng..vì đó là cách duy nhất để mình có thể sống Hạnh phúc (dù bây giờ là 1 chút) mỗi ngày..rồi mỗi tuần....rồi để mình mạnh mẽ hơn khi bắt gặp những khó khăn và những trở ngại lớn hơn có thể trong ngày mai..có thể những ngày sau nữa....

Hôm nay..1 ngày mà mình đã thầm gào lên trong đầu bao nhiêu từ Giá như..giá như....(Easier to run -LP nghe mà xem..giống mình bây giờ lắm...nghe mãi rồi đột nhiên ko dám nghe nữa vì đã cảm thấy sợ rồi..khi đã biết sợ ..sợ bị rơi mãi mà ko thể lên nổi thì cũng là lúc phải tìm ra cách để giải thoát mình phải ko?!!!)....

Hôm nay, lúc này khi đang gõ những dòng chữ này..mình đã cảm thấy bình yên hơn 1 chút .....trấn tĩnh 1 chút...mình đã quyết định rằng sẽ không  hồ hởi mở cửa cái thế giới Ảo tưởng1 cách dễ dàng như thế nữa (sao lúc nào mình cũng ngây ngô như vậy thế nhỉ)...mình cứ hay ảo tưởng rồi chìm đắm trong đó đến lúc nó vỡ bốp 1 nhát..thế là mình lại chìm vào sự buồn chán và tuyệt vọng..Có khi đóng hẳn luôn đi, khóa nó lại đi để mình ko còn phải cảm thấy mình vô dụng như lúc này nữa....

Sống thật với chính mình là 1 điều khó nhưng ko phải là ko làm đc phải ko? Mình ko muốn sống thật 100%- vì như thế thì sẽ khó sống lắm :P....cứ 70% đến 80% thôi là được nhỉ, đúng không?!

Mình sẽ cố gắng! Mình hứa đấy! Bài học đầu tiên của mình......

P/S: Nỗi trải lòng mà lòng thì đâu có thẳng tắp nên có khó hiểu thì đừng băn khoăn nhé ^^











2 nhận xét:

  1. lời hứa với bản thân của chị để e làm chứng cho nhé! hi hi

    Trả lờiXóa
  2. @Koizzz: Uh, có ng làm chứng sẽ càng quyết tâm hơn đấy! ^^ thank em!

    Trả lờiXóa