Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

...đừng suy nghĩ

Cái tiêu đề ở trên có khi chẳng ăn nhập gì với nội dung ấy chứ..vì ngồi đánh chữ thế này đã là suy nghĩ mất rồi :)

Hôm nay trời đã mát, đã thấy hương thu qua hương hoa sữa ngào ngạt đến độ...sắp nhức đầu @.@...
Tháng 9 sắp qua, nhìn lại cả tháng 8 mình chưa viết đc entry nào. Tháng 8 của mình có lẽ nên gọi là tháng đen đủi, tăm tối chăng. Tháng rơi nước mắt, tháng tủi hờn. Cái buồn kéo sang tháng 9 rất vấn vương ko nỡ rời T.T
Mình cũng chỉ than thế thôi, chứ trách ai..có trách nhất là bản thân ấy chứ.
Tháng 9 này, mấy bữa trước mẹ ốm. Mẹ ốm cho gần 2 tuần liền. Có khi vì tức giận và lo lắng nhiều cho đứa con gái vô dụng là mình mà mẹ đã bị bệnh ;((....mình chỉ biết chăm chỉ làm việc nhà, nấu cháo rồi đánh cảm cho mẹ, gọt hoa quả cho mẹ ăn rồi để ý xem bệnh của mẹ thế nào...Lại ứa nước mắt vì sự vô dụng của mình.
Có lẽ nhiều thứ phải thở dài xảy ra quá nên đầu óc trống không một chút hứng thú để có thể viết ra những gì mình suy nghĩ.
Thôi, những chuyện đã qua thì tạm không gợi lên nữa....biết những gì mình thiếu rồi cố gắng học để lấp chỗ hổng thôi :) mà mình thấy hổng nhiều đấy lại to nữa chứ.
Năm nay có vẻ khí thu về muộn ...mãi giờ mới cảm giác thu là thế nào. Mẫy bữa trước chỉ toàn oi với nóng..à mình quên mưa ngâu rồi và các cụ cũng bảo rồi mà: nắng tháng 8 rám quả bưởi :). Tháng 9 này cũng đánh dấu 1 tên nữa trong nhóm lên xe hoa. Cái cô Hổ đấy cứ nghĩ chắc 1-2 năm nữa mới ăn kẹo của nó, ai dè nó cho bao người phải há hốc mồm vì chưa thấy giời thiệu người yêu đã thấy mời đám cưới :D. Cũng vui cho nó vì con gái đến tuổi này có công ăn việc làm rồi lấy đc 1 tấm chồng đã là hơn bao người khác- mình nghĩ là vậy (suy từ mình ra thì rõ T.T- chán chẳng buồn chết)
Giờ mình chưa làm được cái gì lên hồn cả, vốn liếng chẳng 1 xu, tình yêu chẳng thấy đâu dù 1 cái chạm nhẹ trên vai áo. Mẹ bảo cứ ở nhà ngồi chờ thế thì than nỗi gì..nhưng đi ra đường..đi đâu để kiếm người yêu đây?! Có phải dễ kiếm như quán ăn hay quán bán điện thoại di động đâu cơ chứ. Buồn khi người mình nhận ra là đã yêu (mất thật nhiều thời gian để biết tình cảm mình dành cho họ không chỉ đơn thuần là tình bạn bao năm) thì họ đã yêu người khác, và buồn hơn nữa vì giờ chưa thấy ai yêu mình cả... kể ra thấy thật bi đát :). 
Năm sau ai cũng bảo là năm hợp để cưới hỏi, mình đã tính  cố câu đc anh nào đầu năm đến cuối năm thì cưới :)) nhưng nhân tính không bằng trời tính..thôi thì mình tính thế, cố đi rồi ông trời cho thế nào thì xin vậy :). Số con trâu đúng là chậm chạm....chậm đủ mọi đường.....không biết mai này có chậm cái khoản thăng thiên không ;)) ý là sống thọ, sống lâu khỏe mạnh ấy mà :))
Rồi..đừng suy nghĩ nhiều nữa...:)

P/S: dạo này mình kết bài Need you now lắm....lại nghĩ đến mối tình đầu của mình :)..lại thấy nhớ họ rồi tự hỏi không biết họ đã về Việt Nam chưa? Ngốc vẫn hoàn ngốc....





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét