Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009


My Feelings is all in a stir and a jumble!


Rối bời, lộn xộn, khó xác định, hộn độn nhiều chiều khó định hướng...
Phù! Sao mình cứ thấy người như mất phương hướng thế nhỉ, cứ như đang đứng ở ngã tám, ngã chín nào đấy mà ko biết nên đi về phía nào....Lạ quá!
Tuần này có một vài điều bất chợt xảy ra... Mẹ sưng húp cả 2 mắt lên phải đi khám, Miu mẹ ốm ko thiết ăn một thứ gì, mưa ào mấy ngày làm cho quần áo mấy bận khô rồi lại ẩm, Mình đột nhiên cũng lăn ra ốm, và rồi suy nghĩ..có lẽ anh đã về...
>"
Có lẽ bao trùm lên trên tất cả vẫn là cái tâm trạng cho công việc cuối tháng được hứa hẹn...Có lẽ gốc gác mọi vấn đề là đấy chăng?!
Hãy bình tĩnh phân tích tình hình xem thế nào: 
Đầu tiên là việc của Mẹ: Mẹ đã đi khám và đã đc cho thuốc uống. Giờ mắt mẹ đã khá hơn. Mình chỉ cảm thấy chợt buồn khi nghe mẹ cứ nói "già rồi là lắm bệnh từ đâu đổ ra". Chả muốn nghe mẹ nói thế tý nào..nhưng nhìn lại mình xem..đã làm gì để mẹ bớt lo lắng chưa?! Chắc bây giờ chỉ được mỗi cái thi thoảng gây cười cho mẹ là nhanh thôi, nhỉ!
Việc thứ hai là chuyện Miu mẹ bỗng cũng ốm: Không biết tại sao nữa, nó không thiết ăn một thứ gì, đến cả cá hay món nó vốn hàng ngày gào lên để đòi ăn có đưa trước mặt nó cũng ngoảnh mặt đi ;((. Giờ cứ phải "cưỡng bức" nó uống sữa dù chẳng được bao nhiêu. Mẹ bảo đây là chứng suy nhược cơ thể. Cứ chỉ dọa nó  ko uống sữa là cho ra gốc Quất mà giờ đưa nó đi khám thì xa quá...nhưng có lẽ để 1-2 ngày nữa xem thế nào, nếu vẫn ko có tiến triển gì thì phải đưa nó đi khám thôi.
Còn cái chuyện Quần áo thì thôi vì dù thế nào nó cũng sẽ khô, mình cũng ngửi rùi...vẫn thơm chán..
Còn cái chuyện ốm của mình thì có hẳn 1 entry rùi..quá VIP rùi ko nên nhắc lại làm gì cho mệt thêm
Chuyện cuối cùng...chuyện này khó nói thật..mình chỉ dựa vào suy đoán và phần tích mà đưa ra lời nói như thế...Đúng hay sai thì cũng ko ảnh hưởng đến bất cứ điều gì trong cuộc sống của mình..có nói thì sẽ chỉ là cảm xúc....dù sao đâu đã qua được 1 năm ....nhiều thứ vẫn còn nằm nguyên trong tâm trí mình...mình là đứa bướng bỉnh nên nhiều thứ nghĩ ra ko nên nhớ đến mà vẫn để lại và cất giấu đi..Có cảm giác như mình vẫn còn mong chờ 1 điều gì đó..Viển vông ko? Ngốc nghếch ko?
Công việc được hứa hẹn đến cuối tháng và có khi sang đầu tháng sau..Cuối tháng đã tính từng ngày..Mẹ bảo đừng vội vàng, lo lắng...biết vậy nhưng vẫn ko tránh khỏi cảm xúc xáo trộn nhiều điều....

Anyway! Mọi việc cũng đã xảy ra rồi...hãy cứ đối mặt với nó bằng phần lớn sức mạnh của mình (để lại phần nhỏ để đề phòng có thất bại thì còn sức mà đứng dậy ;P)...Nghe -Đối mặt - có vẻ đao to búa lớn quá, chung quy cũng vẫn chỉ là tiếp tục một ngày mới mà thôi....
Nếu ngày mai không bao giờ đến
Thì hãy hôm nay ôm nhau thật chặt
Hãy để ta biết mỗi ngày là hạnh phúc
Là khổ đau nhưng cũng thật nhẹ nhàng...

P/S: Nghe bài Demons 1 chút nhỉ.... 
***

Have you ever been lost in a different world?
Where everything you once knew is gone
And you, find yourself powerless
With everything that exists
You’re numb

Will I ever break free?

I search my world but I can’t find you
You’re standing there but I can’t touch you
Try to talk but the words are just not there
I can feel a sense of danger
You stare at me like I’m a stranger
Paralyzed and you don’t seem to care
The demons in my dreams

If you become a nobody
Blind, to your family
Who would you be?
And life has gone into reverse
Re-living every hurt along the way

Everything that you fear
Is calling you and drawing near

I search my world but I can’t find you
You’re standing there but I can’t touch you
I try to talk but the words are just not there
I can feel a sense of danger
You stare at me like I’m a stranger
Paralyzed and you don’t seem to care
The demons in my dreams

Wake me up and let’s go
I’m about to explode

I search my world but I can’t find you
You’re standing there but I can’t touch you
I try to talk but the words are just not there
I can feel a sense of danger
You stare at me like I’m a stranger
Paralyzed and you don’t seem to care
The demons in my dreams



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét